Tăng giảm Cỡ chữ: cho phần tin văn bản
 Khác
   Học tập và làm theo tấm gương đạo đức HCM
Giải C Trương Văn Đực Tác phẩm: MÁ CỦA TÔI - 04:30:50 PM | 18/06/2018

 

 MÁ CỦA TÔI

 

 

Nói lối

 

Một bước chân, một nụ cười và một cái bắt tay thân thiện.

Một câu hỏi, chào, …mừng như thể gặp người thân

Một sự ân cần được phục vụ nhân dân,

Một suy nghĩ với một nỗi lòng băng khoăng trăn trở.

 

Vọng cổ

 

 

Câu 01: Làm gì đây ? với biết bao suy nghĩ; làm gì đây để cho quê hương thêm rực rở ánh sao…vàng…Thức giấc nữa đêm tôi lại viết đôi hàng…

 

   Trên đôi vai nặng oằn nhiệm vụ - tôi phải làm gì cho nước, cho dân ?

 

   Mừng, rất mừng khi đất nước phát triển đi lên; - nhưng lo, rất lo khi trước mắt còn nhiều gian nan thách thức.  Khi xã hội còn lắm - nỗi gian truân, khi nền móng giang san  còn bị gậm mòn - bởi loài sâu dân mọt nước.  

 

Câu 02: Kìa… những bà má vẫn đang nhai trầu cười mĩm,… ờ…tụi bây đã làm được việc này…ôi vui sao không bị má la rầy…

 

   Nhưng còn việc kia… sao bây làm tệ quá, để cho bà con mình phải vất vã vậy bây ?

 

   Tôi nghĩ: bởi má thương mình nên má mới rầy la, chứ nếu má mà giận, thì má bỏ cho chết hết. Ôi thương lắm những bà má - vẫn như ngày xưa ấy… vẫn thương những đứa con mình -  như đang còn trong chinh chiến gian nan.

 

Nói lối

 

Phải rồi: tụi bây bỏ má, chứ má bỏ bây sao được.

Má cười…mừng vì thấy bây làm được việc nọ, việc kia.

Má chợt buồn…khi má nhìn về khoảng xa xăm

Má buồn: bởi vì trong tụi bây nay “ có đứa ” không còn …như trước nữa .

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Vọng cổ

 

 

Câu 05: Bởi cuộc sống phù hoa với tiền tài, vật chất…tụi nó đã đổi thay không còn anh dũng hiên ngang như cái thưở ban đầu…vì thương tụi con …nên ngày, đêm má vẫn lo rầu…

 

    bởi vì đổi thay nên nó đã lạt phai tình đồng chí, nó không còn thật thà như cái thưở ngày xưa;

 

    nó đã trở thành xa lạ với nhân dân - và tráo trở khi dối trên, lừa dưới…má buồn sao bởi những đứa con ngày xưa ấy - và má sắp mất nó đi trong cuộc sống yên lành.

 

Câu 06: Một thoáng buồn tôi nhớ má của tôi,… vì má không còn nữa để la rầy đàn con nhỏ…nhưng má hãy yên lòng bởi chúng con còn có Bác,- Bác Hồ  như luôn  bên cạnh chúng con.

 

      Lời Bác răn: luôn một dạ sắc son, - chúng con quyết giữ gìn và dựng xây cho quê hương thêm giàu đẹp - để xứng đáng chúng con vẫn là con của má - và luôn làm rạng danh con cháu Bác Hồ.

 

Một đôi hàng, một dạ sắt son

 một tâm huyết vì quê hương đất nước;

Một đàn con cùng chung vai, chung sức –

Quyết dựng xây quê hương mình vững bước - đi lên.

 

                                                                                 

 

                                                                                    Sáng tác: Trương Văn Đực           Cán bộ hưu trí Thị trấn Long Hải,

huyện Long Điền, tỉnh Bà Rịa –Vũng Tàu

 

 

 

( ngày 19 Tháng 5 năm 2017 )

Gửi bình luận của bạn
Họ Tên   Email
   
Tiêu Đề Mã xác nhận
  Các bài viết cũ hơn
    Giải C Bùi Vũ Quang Tấn Tác phẩm: Ta đi giữa sáng ngời chân lý Bác   - 18/06/2018
    Giải B Cẩm Yến Nhạc: Mai Tùng Tỉnh thương của Bác   - 18/06/2018
    Giải B Nguyễn Thị Cẩm Yến Nhạc Nam Phương Tác phẩm: Tấm gương đạo đức sáng ngời   - 18/06/2018
    Giải A Duy Long Tác phẩm: Khúc hát dâng Người   - 18/06/2018
    Giải B Trần Quốc Khánh Tác Phẩm: MÁ MƯỜI KIẾN TẠO THUYỀN BÀ RỊA   - 18/06/2018
    Giải A Trần Quyết Tâm Tác phẩm: Như cánh chim không mỏi   - 18/06/2018
    Giải C Bùi Thị Hương Tác phẩm: Trường Cao đẳng nghề tỉnh: Sáng tạo trong dạy và học   - 15/06/2018
    Giải C Đoàn Minh Nhân Tác phẩm: Thanh niên dân tộc thiểu số làm theo lời Bác   - 15/06/2018
    Giải C Nguyễn Thành Khoa Tác phẩm: Học và làm theo Bác – cán bộ, đảng viên phát huy vai trò nêu gương   - 15/06/2018
    Giải B Lê Thị Liễu Tác phẩm: Phụ nữ TP.BR tiết kiệm vì phụ nữ nghèo   - 15/06/2018



HỎI ĐÁP
THƯ VIỆN